Real khẳng định… điều gì?

Julen Lopetegui chưa phải là tên tuổi lớn trong làng huấn luyện. Trên thực tế, ông chẳng để lại dấu ấn đáng kể nào khi dẫn dắt CLB Porto, đội tuyển Tây Ban Nha, cũng như không hề có bước khởi đầu “hoành tráng” trong những trận đấu đầu tiên ở Real Madrid.
Real khẳng định... điều gì?
Nhưng, cũng chẳng có gì để lo cho giới hâm mộ Real, khi “thời kỳ mới” của siêu CLB này được đánh dấu bởi chiến thắng 3-0 trong trận ra quân của chiến dịch bảo vệ ngôi cao ở Champions League. Vâng, 3-0 trước AS Roma, chứ không phải là một đội bóng ở đẳng cấp thấp.
Sự trở lại của Keylor Navas trong khung thành Real ít ra cũng là chi tiết cho thấy Lopetegui can đảm và thành công với lựa chọn của mình. Mấy ai dám để Thibaut Courtois ngồi ghế dự bị? Isco tỏa sáng là chi tiết, đề tài đáng kể khác. Và, bàn thắng cho Gareth Bale luôn là chi tiết quan trọng. Nhưng tóm lại, khen Lopetegui sau một trận thắng 3-0 thì khá đơn giản. “Dù chỉ là Lopetegui” đi nữa, Real vẫn khởi đầu thành công một cách quá dễ?
Đấy mới là điều quan trọng nhất nói lên đẳng cấp của CLB số 1 thế giới xưa nay. Ngày xưa, Real đã đoạt Cúp C1 châu Âu 5 lần liên tiếp ngay khi giải đấu này ra đời. Và không phải ai cũng nhớ HLV nào dẫn dắt Real trong thời kỳ ấy. Ba người khác nhau, chứ không phải một.
Khi Real trở lại ngôi cao vào năm 1998 – lần đầu tiên sau 32 năm mòn mỏi chờ đợi – thì đấy là chiến công của một HLV chỉ dẫn dắt Real đúng 1 mùa bóng, Jupp Heynckes. Người kế tiếp? Vicente Del Bosque khi ấy vốn chẳng được ai biết đến trong nghề huấn luyện.
Từng có lúc truyền hình bắt được cảnh Del Bosque cười hềnh hệch như thể ông chỉ mải mê “chém gió” với những người xung quanh, mặc kệ các siêu sao trên sân muốn đá thế nào tùy ý. Ngay cả Zinedine Zidane gần đây thật ra cũng chỉ là một nhân vật “tay mơ” trong nghề huấn luyện, khi ông cầm quân và liên tiếp đưa Real lên ngôi vô địch Champions League.
Ở Bayern Munich, người ta phải xem bóng đá là một công việc nặng nhọc, là một nghề nghiêm túc, chứ chẳng bao giờ có chuyện vui chơi, giải trí và lãnh bạc triệu. Đấy là triết lý Bayern. Tương tự, khi sách báo ca ngợi Barcelona hoặc Ajax Amsterdam, trong thời kỳ hào hùng nhất của các đội bóng danh tiếng này, luôn có những triết lý lớn, đặc điểm lớn đi kèm. HLV nào cầm quân ở Ajax cũng phải hướng đến lối chơi “đúng chất Ajax”, chứ chẳng phải cứ thắng là được. Đấy còn là văn hóa, là bản sắc nữa.
Với Liverpool, người ta thậm chí còn phải nói đến khái niệm “máu thịt”, nghĩa là sâu đậm hơn cả niềm tự hào hoặc truyền thống nữa. Bill Shankly, Bob Paisley hoặc Joe Fagan đều có sẵn “ADN Liverpool” – đại khái như vậy.
Thế còn Real? Hình như chẳng có đặc điểm quan trọng nào. Người ta từng nói về những phiên bản “galacticos”, nhưng Real đã là CLB vĩ đại nhất thế giới trong thế kỷ 20, trước khi khái niệm galacticos ra đời. Lối chơi đặc trưng hoặc tinh thần Real? Hình như không có. Không có điều lớn lao gì đơn giản là vì ở Real, cái gì cũng có!
Real đem lại thành công cho Jose Villalonga hoặc Luis Carniglia ngày xưa. Real làm cho thế giới biết đến Del Bosque. Real giúp Zidane tiếp tục trở nên vĩ đại, sau khi ông đã quá vĩ đại trong tư cách cầu thủ. Đấy là khác biệt lớn, so với mọi tên tuổi khác trong thế giới của những siêu CLB.
Không bao giờ có chuyện Zidane giúp Real thành công, kiểu như Johan Cruyff giúp Barcelona thành công. Sắp tới cũng vậy. Đừng hỏi Lopetegui liệu có đem lại thành công cho Real hay không? Hãy hỏi: Lopetegui có tận dụng được thời cơ để đời và thành công tại Real hay không?
Đấy chính là sự khẳng định lớn nhất, khi đội bóng mà Zidane và Cristiano Ronaldo vừa quay lưng, khởi đầu Champions League mùa này bằng một chiến thắng 3-0.
 

Leave a Reply